|
Thẻ lậu “đại
náo” thị trường
Với giới buôn bán thẻ lậu, chỉ tốn một ít vốn,
chuyên môn cùng với - máu liều là có thể kiếm được
những món lợi kếch sù từ thị trường này. Chẳng thế
mà 80% thị phần thẻ gọi điện đi nước ngoài ở nước ta
hiện nay do các đường dây thẻ lậu cung cấp.
|

Thẻ Snetfone của SPT |
Điện
thoại Internet hay Internet phone là một loại hình
dịch vụ giá trị gia tăng trên Internet. Tại TP HCM
hiện nay, người sử dụng Internet phone không khó gì
để tìm một chiếc thẻ gọi điện thoại đi nước ngoài.
Tại
các khu vực trên các con đường Bùi Thị Xuân, Huỳnh
Thúc Kháng, Trần Quang Khải (quận 1, TP HCM), nhiều
điểm dịch vụ Internet hay mua bán máy tính đều có
bán thẻ Internet phone. Các loại thẻ ăn khách nhất
vẫn là các nhãn hiệu nước ngoài Ringvoiz, Usvoiz,
Mediaring, Evoiz, Evoiz advanced, e-Evoiz...
Các
loại thẻ này sẽ không là hàng lậu nếu như nó được
cung cấp một cách hợp pháp vì suy cho cùng nó cũng
là một mặt hàng dịch vụ viễn thông. Hơn thế, những
công ty cung cấp dịch vụ này là những công ty lớn
mang tầm quốc tế (các nhãn hiệu như Ringvoiz,
Mediaring...). Thế nhưng, phương thức để những loại
thẻ này đến tay người sử dụng là điều đáng nói.
Những loại thẻ này xuất hiện tại thị trường TP HCM
đa phần không rõ nguồn gốc, không thông qua kênh
phân phối chính thức hay chịu sự quản lý của bất kỳ
một cơ quan, tổ chức nào.
Theo
T., một tay kinh doanh thẻ Internet phone trên đường
Tôn Thất Tùng, chỉ cần lên trang web của các hãng
này và đăng ký mua thẻ bằng tiền (thanh toán qua
mạng), họ sẽ cung cấp tài khoản (account), mã pin
(pin code) và số thẻ (serial number). Tại Việt Nam
(VN), người mua sẽ in số liệu này vào những mẫu thẻ
có sẵn bằng tiếng Việt và bán ra thị trường.
Từ lẽ
đó, những chiếc thẻ đang bày bán trên thị trường có
hình thức rất xấu và chữ Việt lẫn lộn với chữ nước
ngoài trong khi các loại thẻ “chính thống” như Fone
VNN (Công ty Tin học Bưu điện) hay Snetfone (Công ty
Cổ phần Dịch vụ Bưu chính Viễn thông Sài Gòn - SPT)
được in ấn đẹp và lẽ dĩ nhiên với độ bảo mật rất
cao. Xét ở góc độ giá cả, cước phí của những loại
thẻ lậu có mức chênh lệch so với thẻ của các công ty
trong nước thường vào khoảng vài chục đồng/ phút đàm
thoại.
Vì
sao thẻ lậu có giá cước thấp hơn các loại thẻ cùng
chức năng do các nhà kinh doanh trong nước cung cấp?
Theo giới đầu nậu và những người am hiểu trong lĩnh
vực này, tỉ lệ chiết khấu của các hãng nước ngoài
cho các đối tác (là kênh phân phối) tại VN thường
lên đến 20 -30%, trong khi chiết khấu của các doanh
nghiệp VN chỉ vào khoảng 10% cộng với một số chính
sách khác. Điều này cũng dễ hiểu vì thẻ lậu vào VN
không thông qua hình thức “nhập khẩu” hợp pháp và dĩ
nhiên, không chịu bất kỳ loại thuế nào. Những yếu tố
đó đã góp phần làm cho thẻ lậu có giá rẻ.
Hiện
nay, giới thẻ lậu đã nghĩ ra “chiêu” mới trong việc
tăng lợi nhuận cho mình, “ăn gian” số phút trong
thẻ. Cô Hà, phường 2, quận 3, TP HCM có con du học
tại Mỹ, cho biết, cô phải trả 30.000 đồng cho 100
phút gọi đi Mỹ thì khi gọi chỉ được vài chục phút,
tài khoản trong thẻ này đã hết. Theo một chuyên viên
kỹ thuật làm việc trong một công ty kinh doanh dịch
vụ viễn thông tại TP HCM, từ một account mua trên
mạng thông qua các website bán dịch vụ Internet
phone của nước ngoài thì giới kinh doanh thẻ ở VN có
thể “ăn gian” bằng cách in ra nhiều thẻ.
Điều
này sẽ làm cho số phút gọi của khách hàng trên một
thẻ bị mất đi và thường không đầy đủ cho tất cả thẻ.
Có khi cùng gọi đi Mỹ thẻ SnetUS của SPT phát hành
với giá 70.000 đồng/200 phút, nhưng thẻ lậu có giá
bán dao động từ 60.000 đồng đến 65.000 đồng lại chỉ
gọi được 189 phút. Mặt khác, vì in trên chất liệu
“rẻ tiền”, có khi in bằng máy in và... viết tay nên
khi gặp sự cố về thẻ, khách hàng hầu như mất trắng,
không đổi lại, không biết nguồn gốc từ đâu, và tất
nhiên không ai chịu trách nhiệm chuyện bảo mật.
“Cuộc
chơi” còn có mấy ai?
Cô Hồ
Mai Thi, đại diện của Công ty Cổ phần Dịch vụ Bưu
chính Viễn thông Sài Gòn - một trong những nhà cung
cấp dịch vụ Internet phone (SnetFone) có nhiều lợi
thế về hạ tầng và chất lượng dịch vụ tại VN hiện
nay, cho rằng sự an toàn chính là ưu thế mà thẻ
chính thức hiện nay nắm giữ. Nhưng để cạnh tranh với
thẻ lậu, giá cước gọi đi các nước thông dụng do các
công ty cung cấp thẻ chính thống cũng không hơn các
loại thẻ lậu là bao (chênh lệch 20-30 đồng/phút).
SPT
cũng là một doanh nghiệp cung cấp khá nhiều loại
hình dịch vụ viễn thông từ điện thoại Voip, Internet
card (snetcard monthly) đến thẻ Internet phone và
loại hình nào cũng phải cạnh tranh gay gắt mới đứng
được trên thị trường.
Theo
cô Hồ Mai Thi, không chỉ đối với Internet phone mà
đối với tất cả các dịch vụ đó, khi sử dụng thẻ chính
thức của các nhà cung cấp VN, khách hàng được an
toàn tuyệt đối về tài khoản của mình vì nếu xảy ra
những sự cố kỹ thuật không phải do khách hàng gây
ra, nhà cung cấp sẽ bồi thường những trường hợp đó.
Theo
thống kê mới đây của SPT thì nhu cầu của khách hàng
đối với dịch vụ Internet phone là rất lớn, nhưng thẻ
lậu đang chiếm tới 80% thị trường, 20% còn lại là
thị phần của 6 nhà cung cấp chính thức gồm: FPT,
VDC, Viettel Internet, SPT, NetNam và OCI. Đến thời
điểm này chỉ còn 3 nhà cung cấp đủ tiềm lực bám trụ
là SPT, Viettel Internet và VDC, số còn lại đã âm
thầm rút khỏi “cuộc chơi”. SPT đã phải tăng cường
chất lượng dịch vụ đường truyền, điều chỉnh giá cước
linh hoạt nhằm cạnh tranh với thẻ lậu.
Đầu
tháng 5/2006, SPT đã chính thức tung ra 2 loại thẻ
mới SnetAsia và SnetEU với giá cước còn được cho là
“hấp dẫn” hơn cả thẻ lậu, để cạnh tranh. SnetAsia
tập trung vào các hướng gọi đi châu Á, với mệnh giá
thẻ 35.000 đồng gọi đi Singapore được 100 phút rẻ
hơn so với thẻ lậu Usvoiz bán với giá trên dưới
100.000 đồng chỉ gọi được 220 phút. SnetEU ưu tiên
cho các hướng gọi đi châu Âu, với thẻ 35.000 đồng
khách hàng có thể gọi đi Anh được 87 phút, rẻ hơn so
với thẻ lậu Usvoiz có giá trên dưới 100.000 đồng
cũng chỉ gọi được 190 phút.
Cuối
năm 2004, Chi cục Quản lý thị trường TP HCM phối hợp
với Công an kinh tế đã bắt một số đối tượng và thu
giữ khoảng 45.000 thẻ lậu cùng các tang chứng khác.
Đường dây buôn bán trái phép thẻ lậu này bắt đầu
hoạt động từ đầu năm 2002, do Đỗ Long Châu cầm đầu.
Kế đó, cũng trong chiến dịch này, cơ quan chức năng
đã bắt giữ khoảng 5.000 thẻ lậu khác được chuẩn bị
chuyển ra các tỉnh miền Trung. Tuy nhiên, đó là đợt
truy quét quy mô lớn nhất đã làm cho thị trường thẻ
lậu bớt “tác oai tác quái” nhưng chỉ được một thời
gian ngắn. Hiện nay, thẻ lậu vẫn được bày bán như...
hàng chợ.
Thẻ
lậu đã làm thiệt hại cho các công ty cung cấp dịch
vụ, gây thất thu hàng tỉ đồng tiền thuế của Nhà nước.
Điều đó cần có sự can thiệp tối đa của cơ quan chức
năng để thẻ lậu không còn xuất hiện trên thị trường
và các doanh nghiệp kinh doanh trong nước thoát khỏi
cảnh điêu đứng hiện nay.
Việc
chống buôn lậu trong lĩnh vực Internet phone rất khó
khăn, vì việc “vận chuyển” hàng lậu chủ yếu vẫn là
đường e-mail (dưới hình thức cung cấp mã pin cho
khách hàng), không dễ kiểm soát, nhưng nếu cơ quan
chức năng không can thiệp mạnh tay hơn bằng những
biện pháp dứt khoát đối với nạn thẻ lậu thì các
doanh nghiệp trong nước sớm muộn cũng từ bỏ... "cuộc
chơi". Lúc đó, thẻ lậu mặc nhiên thống trị... Hơn
nữa, khi chúng ta gia nhập WTO, các công ty kinh
doanh thẻ Internet phone của nước ngoài sẽ nhảy vào
là điều khó tránh khỏi và những nhãn hiệu thẻ
Internet phone của doanh nghiệp VN sẽ chỉ là dĩ vãng.
Tất nhiên, chuyện đó không ai muốn... (CAND) |